Sự tích con tằm

Truyện cổ tích Việt Nam

SỰ TÍCH CON TẰM

Ngày xửa ngày xưa ở một làng nọ có người con gái tên gọi là Tơ, mà cả cha lẫn mẹ của nàng đều mất từ sớm, bởi vậy nàng phải đem thân đi hầu hạ cho một bà góa nhà giàu để có cái ăn nơi ở. Tính tình của bà góa nhà giàu này cô cùng ác nghiệt khiến cho một ngày kia Tơ không thể nào chịu nổi nữa nên phải bỏ đi. Nàng chạy sâu vào trong rừng, lại nghĩ thầm trong bụng rằng có phải chết ở trong miệng của thú dữ chứ không thể nào mà ở mãi cái cảnh khốn cùng hằng ngày đều bị hành hạ được. Thị Tơ cứ đi, đi mãi, vượt qua một quãng đường khá xa, một phần do bao lâu nay đều ăn uống vô cùng thiếu thốn nên đuối sức, thêm phần nữa là do vất vả vì phải vượt suối băng rừng nên nàng ngất xỉu ở trên một tảng đá lớn.

Thần núi trông coi nơi này rất rõ hoàn cảnh vô cùng đáng thương của cô gái ngây thơ hiền lành vì vậy mới âm thầm theo dõi và che chở cho nàng. Lúc thị Tơ mở mắt bừng tỉnh thì cứ ngỡ như mình vừa trải qua một giấc chiêm bao dài dằng dặc vậy. Cảnh vật ở chung quanh cũng khác hẳn khi nàng ngất. Tơ thấy mình đang nằm ở trong một cái động, nơi nàng nằm rêu trải dầy mềm dịu y như là nhung, ở dưới chân nàng còn có một dòng suối, nước trong vắt đang chảy qua những kẽ đá tạo ra những âm thanh vui tai nghe như là tiếng nhạc vậy. Và ở ngay trước mắt nàng, chỉ ngay trong tầm với của tay thì nàng nhìn thấy vô số trái cây chín đỏ ngon mắt đang treo lủng lẳng ở trên dây leo, mà dây leo ấy buông xuống ngay cửa động nhìn như một bức rèm che đẹp đẽ. Giữa lúc nàng đang đói khát vô cùng, nàng liền vươn đôi bàn tay của mình ra để với những thứ trái cây ngon ngọt kia và ngấu nghiến ăn ngon lành.

Tuy chỉ là một bữa ăn thanh đạm toàn trái cây nhưng là khiến cho cơ thể Tơ cảm thấy vô cùng khỏe khoắn khác thường. Và thần núi hiện thân thành một ông lão có râu tóc bạc trắng, tay còn chống theo một chiếc gậy trúc và từng bước tới gần chỗ của nàng. Nhìn thấy một cụ già vẻ mặt phúc hậu tiến tới, thị Tơ liền kính cẩn mà vái chào cụ. Ông lão nhìn nàng rồi làm ra vẻ như mình ngạc nhiên lắm, sau đó hỏi thăm xem nàng từ nơi nào tới đây, và làm sao lại một mình lạc lõng ở nơi núi rừng hoang vu như thế này. Thị Tơ thấy cụ già quan tâm mình thì cũng thành thật mà kể lại toàn bộ câu chuyện đau thương về cái kiếp sống đọa đầy của chính mình. Ông lão nghe nàng kể xong thì lắc đầu, nhìn nàng vẻ tội nghiệp rồi khuyên bảo nàng:Truyện cổ tích Việt Nam: Sự tích con tằm

– Cháu trốn đi như vậy là đúng rồi. Nếu cháu ở lại nơi đây thì có lẽ sẽ được sống yên hơn đấy, nơi này sẽ có lão trông chừng giúp cháu.

– Thưa cụ, cụ chính là ân nhân đời này kiếp này của cháu ạ, xin cụ hãy nói cho cháu biết cụ à người nơi nào ạ?

– Cháu à, khu núi rừng này đây đều là nhà của lão đấy. Lão cũng chỉ sống qua ngày bằng nghề đốn củi thôi, vì vậy luôn nay đây mai đó mà. Cháu cũng đừng lo ngại gì cả, thi thoảng lão sẽ tới đây thăm cháu. Còn nếu như cháu có việc gì muốn lão giúp thì chỉ cần tới chỗ mỏm đá này và gọi to “Ông tiều ơi!” thì lão sẽ lập tức tới ngay đây.

Vào sáng ngày hôm sau thì ông lão đem theo một bọc toàn quần áo mới trở lại nơi thị Tơ ở, đưa cho nàng để nàng thay cho bộ quần áo cũ nát đang mặc trên người. Kể từ ngày đó trở đi thì thị Tơ được sống một cuộc sống vô cùng thanh thản và tự do, nàng chẳng bao giờ phải lo lắng chuyện cái ăn cái mặc nữa, cũng không phải lo lắng xem ngày mai như thế nào, cũng chẳng bao giờ phải buồn rầu khi nghĩ đến những ngày qua. Và dần dần thì đàn chim chóc cùng muông thú trong rừng cũng tới đây để làm quen cùng nàng, và ngày ngày chúng lại đem theo những trái cây tươi ngon và quý lạ tới để làm thức ăn cho nàng. Cuộc sống cứ thế trôi qua khiến cho nhan sắc của thị Tơ càng ngày càng rạng rỡ, hệt như những đóa hoa rừng thời kì nở rộ tươi tốt vậy.

Thuở ấy ở nơi Thượng giới có vị thần trầm mê khoái lạc, thần sống nơi thượng giới rồi biến thiên đình vốn uy nghiêm trở thành một chốn ăn chơi trác táng, sau đó vì đã chán với những thú vui hoan lạc nơi Thượng giới, thần liền tìm xuống nơi trần gian đầy mới mẻ. Nhờ có phép thuật siêu phàm nên thần thường biến mình thành đủ hình dạng khác nhau để mà cám dỗ không biết bao nhiêu đàn bà cũng như con gái có nhan sắc xinh đẹp, quyến rũ. Bất kể giới thượng lưu hay là bình dân, vị thần này đều có mặt ở khắp mọi nơi, lúc thì thần hóa thân thành một vị quan tài hoa và lỗi lạc, lại trẻ đẹp; có lúc thần lại biến mình thành bộ dáng là một chàng thanh niên khôi ngô, tuấn tú, đa tình và phong nhã; thần đã lôi cuốn được không biết bao nhiêu là người đẹp trầm luân vào vòng sắc dục của mình. Cũng chưa từng có người con gái nào mà được thần để ý đến có thể chống cự được sự thu hút và cám dỗ của thần để tránh được vòng đam mê chết người ấy.

Khi thần đã cảm thấy chán ngán với những khoái lạc ở giới thượng lưu sa đọa, vào một ngày kia, thần liền tới những nơi thôn dã để tìm cho mình những lạc thú tươi mới hơn. Khi thần vượt qua được khu rừng vắng vẻ, cũng không có lấy một bóng người nào, tình cờ lại gặp được một cô gái của rừng xanh đang mải mê nô đùa cùng mới bầy chim và muông thú. Thần sững sờ khi nhìn thấy nhan sắc của thị Tơ, vẻ đẹp ấy khiến cho lòng dục của thần bùng cháy dữ dội, thần liền mon men nhẹ nhàng rẽ những cành lá tiến tới gần định bất ngờ mà vồ lấy cô gái xinh đẹp kia.

Đột nhiên thì có tiếng chim kêu lên thất thanh, thị Tơ cùng với cả đám muông thú liền vội vội vàng vàng mà bỏ chạy một mạch trước người lạ kia. Còn thần ở phía sau thì vẫn ra sức để đuổi theo được người đẹp. Bởi vì thị Tơ đã quen thuộc với thiên nhiên nên giờ đây cũng nhanh nhẹn hơn bình thường rất nhiều, đôi chân nàng sải ra những bước chân dài, nàng chạy còn nhanh hơn cả gió nữa, thần thấy vậy thì lập tức giở phép của mình ra để phóng theo sau. Khi thần đã gần chụp được nàng thì có một con nai lớn lập tức khụy chân xuống để cho nàng trèo lên lưng nó rồi vụt đi, may mắn mà thoát được khỏi dàn tay của vị dâm thần kia.

Nai liền chạy vun vút đưa thị Tơ trở về động, nàng vô cùng sợ hãi nên chẳng dám bước ra ngoài dù chỉ nửa bước. Nàng nhớ tới cụ già, lập tức leo lên chỗ mỏm đá mà gọi ba lần “Ông tiều ơi!” thì ông lão lập tức xuất hiện. Khi nghe nàng kể lại mọi chuyện thì ông lão liền căn dặn từ giờ nàng ra ngoài phải hết sức cẩn thận, còn tặng cho nàng chiếc vòng ngọc, ông lão nói chỉ cần đeo chiếc vòng này vào thì dù muốn được tàng hình khi nào cũng được cả. Chính nhờ thế nên nàng mới có thể tránh thoát được sự truy đuổi sát sao của vị thần đang muốn được chiếm đoạt nàng.

Bởi vì thấy bao công sức đeo đuổi đều không có kết quả, đường đường là một vị thần lại thua trí bởi một sơn nữa thì thần vô cùng giận dữ, thần thề phải bắt bằng được cô gái ấy mới thôi.

Nhờ vào phép thần thông của mình mà thần đã giăng được một tấm lưới rất rộng bằng những sợ chỉ vô cùng nhỏ nhưng lại rất chắc chắn vây gọn cả cánh rừng. Không ngờ tới nên thị Tô dễ dàng mắc bẫy của thần, may mà có bạch tượng lấy ngà của mình đâm thủng lưới nên nàng mới có cơ hội thoát nạn lần hai. Khi về đến động, nàng lại gọi ông tiều tới. Ông lão hiện ra, nghe xong câu chuyện liền bảo nàng lần sau nhỡ may vướng phải lưới nữa thì hãy gọi Phật Bà Quan Âm thì sẽ thoát được.

Cũng vì sợ mình lại mắc vào bẫy nên thị Tơ cũng lâu chưa rời khỏi động. Tuy nhiên thì sự ham muốn với tự do cùng chạy nhảy của nàng không kiềm được bao lâu lại bắt đầu thúc giục. Nhưng lần này thì nàng chọn hướng khác mà đi để có thể tránh được sự săn đuổi của vị thần kia. Nhưng một lần nữa nhờ vào phép thần của mình mà thần biết rõ được từng đường đi nước bước của nàng, vì vậy thần lại giăng lưới và bắt được nàng. Nhớ tới lời dặn của ông lão, thị Tơ bèn gọi tên của Phật Bà Quan Âm và nhiệm màu ngay tức khắc. Và tất cả những sợ chỉ đều rút gọn và thu trong lại như hạt đậu nhỏ. Khi nàng gọi tên Phật Bà Quan Âm lần hai thì tất cả những hạt đậu nhỏ từ sợi chỉ kia đều theo đường hít thở của nàng mà bay hết vào trong bụng của nàng.

Trong thấy phép thần của mình bị cô gái lấy mất ngay trước mắt thì lòng tự ái của một vị thần đã bị một kẻ phàm tục trêu tức, lần này thần cực kì tức giận liền tìm cách để trả thù này. Thần liền gọi Thiên Lôi, vốn là người dưới quyền của mình ngày trước tới. Thần Sét còn không quên rủ theo mấy người bạn của mình là Thần Chớp, Thần Sấm, Thần Mưa và Thần Gió cùng tới để ra mắt thần. Cái vị thần ham mê sắc dục này liền nhờ Thiên Lôi tới để giúp mình đánh tan bộ quần áo đang mặc trên người của cô gái đang vui vẻ nô đùa cùng đám thú hoang ngay giữa rừng, nhưng thần cũng dặn kĩ rằng không được làm tổn hại đến thân thể của nàng. Tất nhiên là Thần Sét rất vâng lời, chỉ trong một cái nháy mắt thôi, ngay lúc cô gái kia đang mải mê vuốt ve đám nai con ngay cạnh dòng suối mát, đột nhiên trên trời bị giăng kín bởi mây đen, gió bão nổi lên vô cùng dữ dội, còn có ầm ầm tiếng sấm dậy, và chớp thì cứ chằng chịt trên trời, và rồi mưa cứ thế tuôn xuống xối xả.

Thị Tơ thấy trời đổi liền chạy nhanh về động, đột nhiên có một tiếng sét rạch trời, khiến cho cả núi rừng đều bị rung chuyển, nhắm ngay hướng nàng mà tới. Cơ thể của nàng thì không hề có chút tổn thương nào, tuy nhiên quần áo bên ngoài của nàng thì đã hoàn toàn tan biến. Thần đứng ở hòn đá cao đường hoàng chiêm ngưỡng toàn bộ cảnh tượng mị hoặc ấy, thần phá lên cười, vẻ mặt đắc thắng không hề che giấu, sau đó vô cùng hứng trí mà chạy tới chỗ của người đẹp. Tuy nhiên thì lần này thần cũng phải chịu thêm thất vọng, bởi vì nhờ có chiếc vòng ngọc trên tay mà nàng lập tức trở thành người vô hình rồi.

Khi đêm xuống thì thị Tơ mới khó nhọc mà về được tới động của mình. Nhưng nàng lại cảm thấy vô cùng thẹn thùng, nàng thẹn với mọi thứ ở chung quanh, nàng luôn có cảm giác như mọi vật đều có mắt và chúng đang nhìn nàng đầy tò mò. Trần truồng rồi nên nàng không dám tìm ông lão, cũng không dám gọi đám thú rừng thân quen tới để cứu giúp mình. Nàng co mình rúc vào nơi cuối động, nằm đó mà cơ thể run lẩy bẩy vì lạnh. Lúc ấy tấm lưới thần mà nàng đã nuốt vào trong bụng lại khiến cho nàng cảm thấy khó chịu vô cùng, nàng nôn ra cả một đống những sợ chỉ vô cùng mềm nhẹ và bền chắc. Vì quá lạnh nên làng vơ luôn đống chỉ ấy mà đắp vào người như một tấm mền ấm áp. Và rồi nàng tắt thở dần ở bên trong cái ổ dịu êm do chính mình tạo ra. Và trước lúc linh hồn của nàng rời ra khỏi thể xác thì nàng vô cùng khẩn thành mà nghĩ tới những người khốn khổ, nghèo nàn, không có mảnh vải che thân, rồi phải chịu chết lạnh hệt như nàng vậy, vì vậy nàng nguyện giúp họ may mặc, nguyện đem đống chỉ này dệt thành những quần những áo ấm áp. Bởi ước nguyện mạnh mẽ của mình nên khi nàng chết đi liền biến thành một con tằm.

Để có thể thực hiện được lời nguyện ước của mình, linh hồn của nàng liền đem theo những sợi chỉ tơ của mình đến chăng trên ngọn cây dâu trồng ở vườn Thượng uyển của nhà vua, nơi mà hoàng hậu thường xuyên cùng nhà vua tới thưởng ngoạn vào mỗi buổi chiều. Đúng như dự đoán của nàng, lúc hoàng hậu đi ngang qua những cây dâu, nàng lập tức nhả những sợi tơ màu vàng lấp lánh, khiến cho chúng tung bay được những cơn gió mơn man. Thấy cảnh này, hoàng hậu vô cùng ngạc nhiên, liền đưa tay ra đỡ lấy những chỉ tơ xinh đẹp mà ánh vàng kia, hoàng hậu cảm thấy đám sợ chỉ tơ này mềm dịu, nhìn thì cảm thấy vô cùng mong manh nhưng lại dẻo chắc không ngờ. Hoàng hậu lập tức dâng lên cho nhà vua, và nói với vua nguyện vọng được mặc những chiếc áo được dệt ra từ những sợi chỉ tơ vàng ánh ấy.

Nhà vua tất nhiên không hề cự tuyệt, lập tức sai người đi thực hiện mong muốn của hoàng hậu. Mọi người đem thu gom tất cả những sợi chỉ tơ vàng ở vườn Thượng uyển, nhà vua lại triệu tập toàn bộ những người thợ dệt giỏi giang nhất trong nước vào trong hoàng cung. Chẳng bao lâu sau thì đống chỉ tơ vàng đã được dệt thành một tấm lụa màu vàng vô cùng mềm dịu và bền chắc, lập tức đem tấm vải rực rỡ ấy mà dâng lên cho nhà vua.

Nhìn thấy tấm vải xinh đẹp ấy thì hoàng hậu vô cùng vui mừng, hoàng hậu sai người may cho mình một tấm áo dài để ngày hôm sau có thể mặc ngự triều cùng nhà vua. Quân thần ở trong triều nhìn thấy tấm áo đẹp đẽ trên người hoàng hậu thì vô cùng sửng sốt, nó khiến cho vẻ đẹp của người mặc được tôn lên rất nhiều. Thấy vậy vua cũng giải thích cho quân thần của mình biết về việc hoàng hậu làm sao khám phá ra được thứ chỉ tơ xinh đẹp mà quý giá ấy. Nhà vua cũng cho phép tất cả các quan cùng những nhà giàu ở trong nước được phép may mặc những bộ quần áo giống với của hoàng hậu.

Kể từ ngày đó thì nghề trồng dâu và nuôi tằm cũng bắt đầu phát triển, nguyện vọng vô cùng tha thiết của cô gái nhà quê thị Tơ cũng được thực hiện.

Đánh giá

BÀI HAY NÊN ĐỌC