Ngọc Người

Truyện cổ tích Việt Nam

NGỌC NGƯỜI

Ngày trước Chúa Trịnh sở hữu một viên ngọc vô cùng quý giá, ngày ngày đều nâng niu và giữ gìn vô cùng cẩn thận. Và trong một buổi tiệc, nhân dịp có nhiều quan thần trong triều tới tham gia, Chúa liền đem ngọc quý của mình ra để khoe khoang. Bởi vì các quan lại trong triều đình bấy giờ có rất nhiều kẻ nịnh bợ thành thói nên đều đua nhau nói những lời tán tụng trên trời dưới đất.

Có kẻ tán thưởng rằng: “Ngọc này của chúa còn quý hơn cả ngọc của rắn nữa, nếu như mang vào người thì còn có thể nghe được tiếng kêu của chim, còn có tiếng kiến, tiếng sâu!”

Kẻ khác cũng không chịu kém cạnh: “Ngọc này của chúa còn quý hơn cả ngọc của rết nữa, nếu có thể giữ được ngọc rết ở trong người thì dao chém cũng không lo đứt, mà tên bắn cũng không thể nào trúng được, khi xông pha ngoài trận mạc thì có khác chi dạo chơi chỗ không người đâu!”

Và lại thêm một kẻ nịnh hót khác nữa tung hô: “Ngọc này của chúa còn quý hơn cả ngọc của ba tiêu đấy, lấy từ cây chuối mà ra, phải đợi ba nghìn năm mới có được một lần, nếu có thể giữ được ngọc này thì người đó sẽ thoát tục và tới được nơi bồng lai tiên đảo, còn có thể biết được yêu ma quỷ quái, phân biệt được chúng với loài người đấy!”

Cả đám nịnh thần thi nhau a dua tán tụng viên ngọc của chúa, nào là ngọc kỵ thủy, nào là ngọc kỵ hỏa…

Nhưng trong đám quan lại thì Quỳnh vẫn im lặng đứng đó nên chúa lập tức hỏi. Và lúc ấy thì Quỳnh mới chắp tay và cung kính tâu rằng:

– Muôn tâu chúa thượng, theo thần thì ở trong trời đất này chẳng có thứ ngọc nào có thể quý giá bằng con người cả. Dù là những loại ngọc rắn hay ngọc rết có thực quý đi chăng nữa nhưng sao có thể dám sánh ngang với ngọc người được? Mà ngọc người thứ ấy chỉ nằm duy nhất trong não người mà thôi. Và cũng chỉ có những kẻ vô cùng ngu ngốc mới có được ngọc, còn những người khôn ngoan hay thông minh thì làm sao có được.

Chúa nghe Quỳnh nói vậy thì lại hỏi:

– Nói cho ta nghe vì sao chỉ có những kẻ ngu ngốc thì mới có được ngọc?

Quỳnh lập tức trả lời:

– Chúa cũng nghe từ xưa người ta hay nói rằng người khôn thì bao nhiêu anh hoa đều phát tiết hết ra cả bên ngoài cả. Còn đối với những kẻ ngu ngốc thì bao nhiêu sự khôn ngoan đều không thể xuất ra ngoài được, bởi vậy mới hun đúc hết ở trong não, lâu ngày thì trở thành ngọc chứ sao!

Nghe vậy thì chúa tin lắm, cũng rất thích nên mới nói:

– Ngươi nói thật có lý. Vậy ngươi hãy mau mau đi tìm về cho ta một viên ngọc người đi!

Quỳnh tâu:

– Hạ thần tuy chỉ là người trần mắt thịt nhưng cũng vẫn nhìn được ánh hào quang tỏa rạng ở xung quanh mình của chúa.

Cả đám bá quan văn võ bởi vì ưa xu nịnh nên nghe Quỳnh nói vậy thì đều dập đầu mà tung hô:

– Muôn tâu chúa thượng, quả là hào quang đang tỏa rạng ở xung quanh chúa thượng đấy ạ. Hào quang đang tỏa rạng ở xung quanh chúa thượng ạ! Bọn chúng thần đều nhìn thấy vô cùng rõ ràng!

Chúa nghe được những lời nịnh ấy thì thích chí lắm, cả mặt mày đều rạng rỡ hết cả lên. Nhưng vui sướng chưa được bao lâu thì đã lại nghe thấy tiếng của Quỳnh:

– Muôn tâu chúa thượng, hào quang ấy chính là do viên ngọc phát ra đấy. Nếu như chúa thượng muốn nhìn thấy thì hãy truyền ngay ngự y tới, yêu cầu nghĩ cách mổ não ra thì lấy được ngọc quý ngay.

Lúc này chúa mới chợt nhận ra rằng mình bị Quỳnh chơi xỏ, cả người tức đến uất nhưng cũng đành câm nín không nói một lời, còn cái đám quan nịnh thần cũng chả cách nào hiểu nổi tại sao chỉ vừa mới vui vẻ mà chúa đã ngay lập tức bực bội rồi.

Đánh giá

BÀI HAY NÊN ĐỌC