Đôi giầy đỏ

Truyện cổ tích thế giới

ĐÔI GIẦY ĐỎ

Có một cô gái nhỏ vô cùng xinh xắn, ngoan ngoãn tên là Karen. Bởi vì mẹ cô bé rất nghèo nên cô cũng chẳng có những thứ giầy dép nào cả, khi mùa hè tới thì cô chỉ toàn đi chân đất mà thôi, còn mùa đông thì cô lại đi một đôi guốc gỗ cũ, bởi vì chân cô không chịu nổi cái thời tiết rét lạnh ấy mà cứ đỏ ửng hết cả lên.

Ở trong làng bấy giờ có bà già làm nghề thợ giày. Bởi vì rất thương yêu cô bé nên bà đem gom góp những mảnh da màu đỏ rồi đem chắp vá lại thành một đôi giày để tặng cho cô bé. Mặc dù đôi giày mà bà làm chẳng đẹp đẽ cho lắm bởi vì đôi mắt của bà già phúc hậu này đã kém lắm rồi, đôi tay thì lại thường run rẩy, nhưng mà bà lão đã làm và tặng đôi giày ấy cho cô bé Karen với tấm lòng vô cùng trìu mến. Vì thế mà Karen thích đôi giày này lắm.

Nhưng cũng vào đúng ngày hôm ấy thì mẹ của cô bé đột nhiên qua đời. Theo lẽ thường thì nhà có tang sẽ không thể nào được đeo giày màu đỏ. Tuy nhiên Karen lại không có lấy một đôi giày nào khác cả, vì vậy đành phải chấp nhận đeo đôi giày đỏ kia. Karen vừa đi lại vừa khóc nức nở.

Bỗng nhiên có một cỗ xe ngựa rất lớn nhưng có phần cũ kĩ đi ngang qua. Ở trên xe có một bà già trông rất quý phái. Khi nhìn thấy cô gái nhỏ mồ côi đang thút thít đầy đáng thương, bà liền động lòng, bà nói với ông cụ đạo để xin lấy cô bé ấy. Bà già quý phái ấy nói rằng:

– Cụ hãy cho tôi đem cô bé này theo, tôi hứa sẽ đem về và nuôi nấng, chăm sóc thật chu đáo.

Ban đầu thì Karen nghĩ rằng người này nhìn tới mình vì mình đeo một đôi giày đẹp. Tuy nhiên về sau thì bà lại chê đôi giày của em xấu, nên vứt đi. Sau đó thì bà cho Karen ăn mặc toàn những thứ quần áo sạch sẽ và đẹp đẽ, còn cho Karen đi học đọc, học viết, còn học cả may vá nữa. Tất cả mọi người xung quanh đều khen ngợi Karen vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn. Khi nhìn vào gương thì gương cũng nói rằng Karen rất đẹp và rất ngoan.

Vào một ngày nọ khi nhà vua đem theo hoàng hậu cùng công chúa của mình ngự giá tới thành phố ở gần đấy thì nhân dân đều nô nức mà kéo nhau tới để chiêm ngưỡng được long nhan. Và Karen cũng đi theo những người lớn để đến xem. Cô bé nhìn thấy nàng công chúa mặc váy xatanh độc một màu trắng tinh và đứng ở trên bao lơn cho mọi dân chúng đều được nhìn thấy. Ở dưới chân mình, nàng công chúa đeo một đôi giày màu đỏ bằng da dê vô cùng xinh đẹp, nó khác hẳn với đôi giày đỏ mà bà già thợ giày nghèo nhưng phúc hậu đã từng tặng cho Karen ngày trước.

Khi sắp tới ngày Karen chịu lễ thêm sức thì bà già quý phái liền may cho Karen bộ quần áo rất đẹp, sau đó đưa cô bé tới chỗ người thợ giày giỏi nhất ở trong thành phố để thuê người ta đóng cho Karen một đôi giày đẹp. Khi đến chỗ người thợ giày, Karen liền chìa đôi chân nhỏ bé của mình để bác thợ giầy kia đo cỡ. Trong lúc đó cô cũng bận rộn nhìn khắp chung quanh cửa hàng, cô bé trông thấy ở bên trong tủ kính có đôi giày đỏ rất đẹp, nhìn cũng đẹp y như là đôi giày mà nàng công chúa đeo ngày hôm trước vậy. Và cô bé reo lên đầy vui mừng:

– Ôi chao! Đôi giày kia đẹp biết bao! Cháu thích nó lắm! Bác để cháu thử đi, nếu như vừa thì hãy bán nó cho cháu.

Người thợ giày lấy đôi giày kia đưa cho Karen thử và bảo:

– Đây chính là đôi giày mà con gái bá tước đã đặt trước, nhưng bởi vì nó quá nhỏ nên đi bị chật nên tôi mới để lại đây.

– Đôi giày này làm bằng da dê đúng không? – Bà già quý phái hỏi – nhìn nó bóng bẩy đẹp quá!

– Vâng thưa bà, nó được làm từ da dê đấy!

Bởi vì Karen đeo đôi giày ấy rất vừa rất đẹp nên bà già quý phái lập tức mua cho cô. Có điều là bà không hề biết đôi giày đó màu đỏ, bởi vì mắt bà đã kém quá rồi. Nếu như biết nó màu đỏ thì chắc chắn bà sẽ không để cho cô bé đeo nó trong ngày đi chịu lễ thêm sức ở nhà thờ.

Khi trông thấy Karen đeo một đôi giày đỏ, tất cả mọi người bên trong nhà thờ đều lắc đầu. Khi Karen đi qua ngưỡng cửa thì tất cả những bức tranh được treo ở trên tường đều nhìn chằm chằm cô bé. Nhưng Karen không hề cảm thấy ngượng ngùng, cô bé lại càng cảm thấy hãnh diện hơn.

Cụ đạo thì nhắc nhở cho Karen biết bổn phận của một cô gái khi đã đến tuổi biết suy nghĩ, bước chân vào trong hàng ngũ của con chiên. Và rồi đại phong cầm lại vang lên những giai điệu của bài thánh ca. Còn dàn hợp xướng nhi đồng thì hát vang bài hát cầu nguyện. Nhưng Karen lại chỉ mải mê ngắm nhìn đôi giày đỏ xinh đẹp như đôi giày của nàng công chúa.

Buổi chiều ngày ấy, khi nghe được mọi người bàn tán thì bà già quý phái mới hay mọi chuyện. Bà già bảo với cô bé rằng:

– Khi đến nhà thờ để dự lễ, nếu đi giày đỏ thì sẽ bị cho là ngạo nghễ. Vì vậy từ nay mỗi khi bước chân vào nhà thờ thì phải đeo giày đen, dù cho nó có cũ hay rách thì cũng phải đeo.

Vào ngày chủ nhật sau thì Karen tiếp tục phải tới nhà thờ để chịu lễ ban thánh thế. Cô bé nhớ tới lời dặn của bà già quý phái, vì vậy liền đeo một đôi giày đen. Nhưng là cô bé cứ nhìn qua rồi lại nhìn lại phía đôi giày đỏ, kiểu gì cũng thấy nó đẹp hơn, vậy là cô bé lại bỏ đôi giày đen dưới chân ra và đeo giày đỏ vào.

Ngày hôm ấy thời tiết rất đẹp. Vì muốn được tận hưởng những tia nắng mặt trời ấm áp nên bà già quý phái dắt Karen đi dạo qua những con đường nhỏ, sau đó mới trở ra phía đường cái đến nhà thờ. Và họ đã qua con đường khá nhiều bụi bặm. Có một ông già thương binh đang chống gậy, khi thấy cả hai người đang đi tới thì ông già xin bà già quý phái cho phép mình được đánh giày. Và bà già đã đồng ý, cô bé Karen liền chìa đôi giày đỏ nhỏ xinh của mình cho ông già kia chải bụi.

Ông ta chải bụi xong bèn suýt xoa:

– Chao ôi đôi giày khiêu vũ này đẹp quá! Lúc khiêu vũ thì cô nhớ để giày bám thật chặt vào chân mình kẻo rơi đấy.

Rồi bà già quý phái liền cho ông già tàn tật ấy một đồng bạc, sau đó dẫn theo Karen vào nhà thờ. Tất cả các cử tọa ở đấy đều trợn tròn mắt nhìn đôi giày đỏ của Karen. Tất cả những bức tranh treo ở trên tường đều dán mắt nhìn đôi giày đỏ. Và Karen thì lại nhìn ngắm đôi giày xinh đẹp của mình đến mức quên luôn cả việc cầu nguyện lúc chịu lễ ban thánh thể, Karen lơ đãng vì cứ mải nghĩ tới đôi giày đỏ ở dưới chân mình. Và cô bé luôn tưởng rằng những người chung quanh đều ghen tỵ với đôi giày đỏ của mình.

Khi từ nhà thờ ra ngoài, bà già quý phái bước lên cỗ xe ngựa đã chờ sẵn ở ngoài cửa. Và Karen cũng theo sau bà bước lên.

Ông già tàn tật đánh giày khi nãy vẫn còn ở chỗ cũ. Khi nhìn thấy Karen thì ông già lại tấm tắc khen:

– Đôi giày khiêu vũ đó đẹp thật!

Đột nhiên Karen cảm thấy người mình bị nhấc bổng lên, còn đôi chân cô thì cứ nhún nhảy không ngừng, dù cô có muốn ghìm lại bao nhiêu thì cũng không được như ý muốn.

Người đánh xe trông thấy thì vội vàng ôm lấy Karen rồi ấn cô vào trong xe. Nhưng dù cho có vào trong xe thì Karen vẫn cứ tiếp tục nhảy múa, cô đá cả vào người bà già quý phái. May sao cuối cùng chiếc xe ấy cũng trở về tới nhà. Chị hầu gái vội vàng bế Karen vào trong phòng, lập tức tháo bỏ cái đôi giày quái gở trên chân cô ra, nếu không thì cô cứ vẫn nhảy múa mãi. Đến lúc ấy thì đôi chân của cô mới dừng lại nghỉ ngơi.

Đôi giày đỏ được cất vào trong tủ và khóa lại thật chặt. Nhưng mỗi ngày thì Karen đều đến ngắm nhìn nó hàng chục lần không biết chán.

Ít lâu sau thì bà già quý phái bị ốm, và bà cần có một người ở bên để trông nom và chăm sóc. Đó chính là nhiệm vụ mà Karen được giao. Nhưng cũng đúng hôm ấy thì cô nhận được thiệp mời dự dạ hội. Karen vốn đã nghĩ mình phải ở nhà để mà chăm sóc cho bà già quý phái, vì bà chính là ân nhân cưu mang cuộc sống của cô. Nhưng rồi Karen lại nghĩ rằng bà chắc chẳng sống bao lâu nữa, dù cho có chăm sóc thì cũng chẳng có ích lợi gì cả. Vậy là Karen lập tức đi mở tủ lấy đôi giày đỏ của mình, nó vẫn được giữ ở nơi đó từ rất lâu rồi. Khi đeo giày vào chân, Karen liền nghĩ đi dạ hội mà đeo giày này chắc hẳn không có chuyện gì.

Và Karen ra đi. Tuy nhiên, cô chỉ vừa bước chân khỏi cửa thì đôi chân lại bắt đầu nhảy nhót không ngừng, chúng đập vào nhau, rồi lại nhảy sang bên trái, rồi lại nhảy sang bên phải. Bởi vì thấy cô bé xinh đẹp quá, nhảy lại khéo nên mọi người đi đường đều đứng hết lại để xem. Suốt cả quãng đường từ nhà cho tới nơi tổ chức dạ hội thì Karen vẫn cứ nhảy nhót không ngừng, khiến cho cô mệt đến mức không cách nào mà lê vào trong hội trường nữa. Thế là cô cứ phó mặc mình cho đôi giày, để nó đưa cô đi qua khắp các phố phường, sau đó lại đi thẳng ra ngoại thành và tới những khu rừng ở rất xa.

Khi đến đây thì cô nhìn thấy ông già tàn tật đánh giày ngày trước. Ông già nói:

– Xin chào cô bé xinh đẹp. Cô bé có một đôi giày khiêu vũ thật kháu quá đi!

Cho đến tận lúc này thì Karen mới biết ông già tàn tật này chính là một gã phù thủy. Lão tiếp cận cô không phải để đánh giày kiếm tiền, lão ta muốn chính là phù phép vào đôi giày của cô. Lúc này thì Karen đã phát hoảng lên được, cô muốn tháo bỏ đôi giày nhưng lại không làm cách nào lôi nó ra khỏi chân. Đôi giày đỏ cứ thế dán chặt vào đôi chân của Karen và bắt cô cử động nhảy múa liên hồi, cũng không lúc nào cho cô ngồi xuống nghỉ ngơi được.

Và Karen cứ tiếp tục nhảy nhót, cô băng qua những đồng cỏ, những ruộng nương, những rừng núi, cũng chẳng được dừng lại nghỉ một giây nào, còn chẳng kịp để lấy hơi nữa. Cứ nhảy nhót hết ngày này qua ngày nọ, Karen không ngừng quay cuồng dù là ánh nắng mặt trời như thiêu như đốt hay là khi trời giá lạnh, mưa rào.

Sau đó Karen bị cuốn vào trong một nghĩa địa, cô cố bám chặt vào một ngôi mộ, tuy nhiên lại bật ra ngay tức khắc, không cách nào mà níu lại được. Rồi cô bị lôi tới nhà thờ, cô rất muốn được ẩn vào trong thánh thất cầu để cầu xin thượng đế xá tội ngạo mạn của cô.

Tuy nhiên thì một vị tiên có đôi cánh trắng dài chấm đất với thái độ rất nghiêm khắc, vị tiên ấy vung lên thanh gươm lóe sáng của mình mà nói với Karen:

– Con hãy cứ nhảy, hãy nhảy mãi cùng đôi giày đỏ con yêu quý hơn tất cả mọi thứ, hãy nhảy đến khi chỉ còn lại da bọc xương, đến khi thân tàn và ma dại đi. Khi con đi qua những căn nhà có những đứa trẻ thường sĩ diện hoặc tự phụ thì con hãy gõ cửa, hãy gọi chúng ra để cho chúng xem hậu quả của tính kiêu ngạo sẽ như thế nào. Hãy nhảy đi! Hãy cứ nhảy mãi đi!

– Xin hãy tha tội! Xin hãy tha tội cho con!

Mặc cho Karen kêu van khàn giọng, nhưng đôi giày kia đã kéo cô đi xa thật xa, không thể nào nghe được câu trả lời từ vị tiên kia nữa.

Ngày hôm sau Karen tới ngôi nhà nhìn rất quen thuộc. Có một đám người đang mặc đồ tang và đưa một cỗ quan tài ra ngoài, bên trên cỗ quan tài ấy trải đầy những hoa tươi. Đó chính là đám tang của bà già quý phái, cũng chính là ân nhân khi xưa của Karen. Bởi vì Karen đã lựa chọn bỏ mặc bà già ở nhà một mình để đi tới nơi khiêu vũ. Bây giờ thì Karen cảm thấy vô cùng có lỗi với bà.

Đôi giày đỏ lại tiếp tục kéo Karen đi qua những núi non, những rừng rậm, khiến cho gai góc trên đường cào rách hết da mặt mịn màng của Karen, khiến cho chân tay non mịn của cô cũng bị xước hết cả. Khi cô tới trước cửa nhà của người đao phủ. Cô liền đập cửa và gọi to:

– Này ông ơi! Ông hãy mau ra đây! Cháu cầu xin ông hãy ra đây! Cháu không cách nào vào trong được. Đôi giày này cứ bắt cháu nhảy múa liên tục, cháu không sao ngừng nó lại được.

– Cô gọi ta để làm gì? Có biết ta đây là ai không hả? Ta chính là người thường chặt đầu mấy kẻ gian ác ấy. Búa tạ của ta đang reo vang hẳn là có việc rồi.

– Vâng! – Karen vội vàng thưa – Nhưng cháu xin ông đừng có chặt đầu của cháu, cháu còn phải sám hối nữa, ông chỉ cần chặt chân cháu đi thôi.

Nói đoạn Karen thu hết mọi những tội lỗi vì mình đã ngạo mạn lại. Đao phủ liền tóm chặt cô lại và chặt phăng đôi chân kia đi.

Đôi chân của Karen vẫn nhảy múa liên tục, nó cùng với đôi giày đỏ nhảy múa và biến mất phía rừng sâu. Rồi Karen lại đi tới nhà thờ, cô muốn cho mọi người thấy được rằng bây giờ cô đã nhận được sự xá tội rồi.

Nhưng khi Karen vừa đến nhà thờ thì cô lại nhìn thấy đôi chân mang theo giày đỏ của mình đang nhảy múa ở đấy. Và cô liền chạy biến.

Karen cứ lang thang từ nơi này đến nơi khác, và cô sống qua ngày bằng những của người ta bố thí cho. Cô vô cùng buồn phiền, bởi vậy nên nước mắt cứ không ngừng rơi.

Karen rời khỏi nhà thờ và đến nhà của ông mục sư, cô xin ông cho phép mình ở lại và làm giúp việc ở đây, cô xin được nhận mọi việc mà mình có thể làm, những việc ít phải đi đi lại lại, cô cũng không đòi hỏi bất kì công xá nào, chỉ cần có một chỗ để dung thân thôi.

Bởi vì thương tình cô mà bà vợ của ông mục sư liền giữ cô ở lại. Cô cũng tỏ ra mình đã quyết tâm để tiến bộ, làm việc vô cùng chăm chỉ. Ngày tháng qua đi, Karen trầm tính hơn, lặng lẽ hơn trước rất nhiều. Mỗi buổi tối cô cũng lẳng lặng để lắng nghe tiếng ông mục sư kia đọc kinh. Những em nhỏ ở nơi này cũng rất yêu quý Karen, khi cô nghe thấy bọn chúng khoe khoang xem đứa nào xinh hơn, đứa nào có quần áo xinh đẹp hơn thì cô lại khuyên bảo đó là thói quen xấu nên tránh.

Vào một ngày lễ nọ, tất cả mọi người đều tới nhà thờ để dự lễ. Karen vì không đi được nên vô cùng buồn bã, cô chỉ biết ngồi đó ôm mặt khóc nức nở. Rồi cô leo lên trên gian phòng nhỏ mình ở rồi quỳ xuống và đọc kinh. Vào giữa lúc cô đang tĩnh tâm để cầu nguyện thì có tiếng đại phong cầm ở xa vọng tới. Karen ngước mắt lên nhìn trời và khẩn cầu:

– Cầu xin thượng đế cứu vớt con!

Đột nhiên xung quanh người cô tỏa ra một vầng hào quang vô cùng rực rỡ. Và trước mắt cô lập tức hiện ra vị tiên mà cô đã gặp ở nhà thờ lần trước. Tuy nhiên, vào lúc này đây vị tiên ấy không mang theo gươm, trên tay vị tiên chính là một bông hoa hồng rất rực rỡ. Và vị tiên đó đẩy bông hồng trên tay bay lên trên trần nhà, lập tức các bức tường ở xung quanh đều đồng loạt mở ra, rồi Karen đã được đưa tới chính giữa của nhà thờ.

Đại phong cầm lại vang vọng, bài thánh ca chấm dứt, ông mục sư trông thấy cô liền nói:

– Con đã tới rồi đấy hả? Rất tốt!

Karen trả lời:

– Thượng đế đã xá hết tội lỗi cho con rồi ạ!

Và đại phong cầm vang lên một lần nữa. Những em nhỏ trong đội hợp xướng thì hát vang bài ca cầu nguyện. Một tia nắng vô cùng rực rỡ liền xuyên thẳng qua ô cửa kính và rọi thẳng vào người Karen. Bấy giờ tim cô đã tràn ngập niềm vui sướng, và hồn cô thì đi theo tia nắng kia đến thẳng thiên đường.

Đôi giầy đỏ
5 (100%) 1 vote

BÀI HAY NÊN ĐỌC