Cô gái vùng Brakel

Truyện cổ Grimm

CÔ GÁI VÙNG BRAKEL

Một hôm, có cô gái vùng Braken đến nhà thờ, cô tới chân bàn thờ nữ thần Anna – thần thổ công vùng Brakel- Cô nghĩ giờ này chắc không có ai, nên cô cất giọng hát:

Ôi nữ thần Anna, Xin người linh ứng, Cho con tấm chồng, Mắt xanh, tóc vàng. Tình cờ người trông coi nhà thờ lại đang đứng sau bàn thờ nghe được, anh ta cất giọng nghe như dế kêu: Chẳng ai lấy cô đâu! Chẳng ai lấy cô đâu! Cô gái nghĩ là đứa trẻ mà thánh Anna đang bế nhạo mình. Bực mình cô gái mắng:

Đồ nhãi ranh kia, Biết gì mà nói, Để thánh ban ta, Một tấm chồng đã.

CHUYỆN TÁN GẪU

– Này chị kia đi đâu thế? – Tôi đi lên thượng giới. – Thế thì cho tôi đi với, tôi cũng muốn lên thượng giới.

– Thế chị đã có chồng chưa? Chồng tên là gì?

– Chồng tôi tên là Thằn lằn châu Phi. – Chồng chị tên là Thằn lằn châu Phi, chồng tôi cũng tên là Thằn lằn châu Phi, chúng ta cùng đi lên thượng giới.

– Thế chị có con không? Con tên là gì?

– Nó tên là Ghẻ lở. – Con chị tên là Ghẻ lở, con tôi cũng tên là Ghẻ lở, chồng chị Thằn lằn châu Phi, chồng tôi Thằn lằn châu Phi, chúng ta cùng đi lên thượng giới.

– Thế chị có người hầu không? Người hầu tên là gì?

– Hài lòng hết chỗ nói là tên người hầu của tôi.

– Người hầu của chị Hài lòng hết chỗ nói, người hầu của tôi cũng Hài lòng hết chỗ nói. Con chị Ghẻ lở, con tôi Ghẻ lở, chồng chị Thằn lằn châu Phi, chồng tôi Thằn lằn châu Phi, chúng ta cùng nhau đi lên thượng giới.

KLAUS VÀ BA ĐỨA CON TRAI

Ông Klaus sống ở trên đường nối giữa Werrel và Soest. Ông có ba người con trai, đứa thì mù, đứa thì liệt, còn đứa thứ ba thì trần như nhộng. Có lần cả ba đứa đi ra đồng, chúng trông thấy một con thỏ. Thằng mù thì nhắm bắn, đứa liệt bắt thỏ, còn thằng trần như nhộng thì cho thỏ vào túi. Rồi cả ba đi tới một con sông lớn. Ở đó có ba chiếc thuyền, chiếc thì bị nước dò chảy vào, chiếc thì đắm, chiếc thứ ba thì không có đáy.

Cả ba bước xuống chiếc thuyền không đáy. Thuyền đưa cả ba tới một cánh rừng rộng mênh mông, ở đó có một cây đại thụ, trong gốc cây là một nhà thờ lớn. Ở trong nhà thờ cha cố và người quản thủ đang vẩy cho nhau nước thánh bằng gậy.

Diễm phúc cho ai Thoát được vài gậy Nguyên văn: Cha cố người nom như dây leo Người quản thủ gầy trơ xương như cây hạt dẻ.

Đánh giá

BÀI HAY NÊN ĐỌC