Bài văn cảm nghĩ về bà

Đề bài: Em hãy viết một bài văn cảm nghĩ về bà

Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà. Vậy nên, không có gì là lạ khi người tôi yêu quý nhất, không ai khác, chính là bà.

Bà tôi không đẹp, nhưng rất phúc hậu. Đôi mắt bà luôn ánh lên vẻ dịu dàng và tinh anh. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào đôi mắt đó mà nghĩ rằng bà tôi chỉ tầm bảy mươi thì các bạn đã lầm to rồi nhé. Lưng bà tôi còng gập, mái tóc đã gội màu bạc trắng. Thế các bạn đã biết bà tôi tầm bao nhiêu tuổi chưa?

Tôi vẫn còn nhớ như in, sáng nào cũng như sáng nào, bà nắm tay rồi dắt tôi đến trường mầm non. Trên đường đi, bà chỉ cho tôi những vật mà tôi chưa biết, hay đơn giản là cùng hát với tôi. Bà đưa tôi vào tận lớp, khi thấy tôi đã ổn định thì bà mới yên tâm ra về. Không bao giờ tôi đói, vì bà luôn mang sữa đến tận lớp. Không bao giờ tôi rét, vì lúc nào trong cặp tôi bà cũng để phòng áo ấm. Tối đến, nằm trong vòng tay ấm áp, Những câu chuyện của bà như đưa tôi vào giấc ngủ ngon hơn, sâu hơn. Tôi với bà bên nhau như hình với bóng. Nhưng khi tôi càng lớn, thời gian tôi và bà ở bên nhau ngày càng ít đi. Tôi cảm thấy mình đã thật lớn, và cảm thấy rất khó chiu voi nhung cu chi yeu thuong cham soc an can cua ba. Và thế là, tôi vùng vằng, trách móc khi bà đứng đợi tôi. Tôi cố chạy thật nhanh về nhà để khỏi phải đi với bà. Tôi gạt ra những cái ôm âu yếm bà dành cho tôi. Tôi luôn càu nhàu mỗi khi bà dạy bảo tôi… Và giờ đây, tôi luôn khao khát được nhìn thấy hình bóng bà, nhìn thấy nụ cười hiền hậu của bà mỗi chiều bà đứng đợi tôi. Tôi mong sao được bà nắm tay, được những cái ôm của bà. Tôi cũng không còn được nghe những câu chuyện, những bài học lí thú của bà. Chao ôi, tôi thấy mình thật là nhỏ bé, cô đơn. Tôi không còn bà, không còn người dạy bảo, chở che, nâng đỡ bước chân tôi.

Nghĩ lại mà tôi hối hận quá. Nếu có một điều ước, tôi sẽ ước ngay rằng, bà nội tôi sẽ sống lại. Tôi chỉ cần vậy, tôi chỉ ước sao bà nội tôi sẽ sống lại thôi.

Bài văn cảm nghĩ về bà
3.67 (73.33%) 3 votes

BÀI HAY NÊN ĐỌC